Nhận xét truyện hạnh phúc nơi Khúc Quanh

đã từng có lần nói chỉ cần có là anh, cho dù trời sập xuống cũng có thể có anh phòng, cho dù mưa mập gió to đã gồm buồng bé dại để tránh.

Trình làng truyện ấm no nơi khúc quanh

Tác giả: Thanh Đăng & Mộc Ngư
Thể loại: Ngôn tình

Trích đoạn truyện ấm yên chỗ khúc quanh

“Anh không ăn năn chứ?” Lâm Lam nhìn loại tổ ấm qua lại trên đường xung quanh cửa sổ, khuấy cốc cafe vẫn vắt trong tay.

cuộc đời tựa cũng như loại người xung quanh khung cửa sổ, có người chỉ quan sát thoáng qua người, lại cũng xuất hiện thành viên gia đình đưa vào các bạn.

“Không, anh đang chưa ân hận.”

Lâm Lam nghe xong ngẩng bên lên, trong lòng cười khổ một tiếng, còn nếu không hối hận thì tại sao trong nháy mắt lại lần khần như vậy? Còn nếu không hối hận thì tại sao hít thở khó như vậy?

“Anh sẽ phải am hiểu em ưa thích anh chỉ bởi lẽ vì em yêu cầu một mình để căn cứ vào, mà thậm chí chỉ vì sắm một gia đình bạn bảo hộ anh đấy, anh chẳng chú ý hầu hết chuyện này sao?” Lâm Lam dứt khuấy café, bình tâm hỏi.

“Anh biết cơ mà anh bỏ quên.”

Lâm Lam đủng đỉnh ngẩng đầu lên, quan sát kỹ gia đình đeo mắt kính gọng Đen trước bên này, anh chỉ một đôi môi mỏng gợi cảm, một lúc lâu sau bắt đầu nói bằng giọng điệu khiêu khích: “Bao gồm cả đứa tí hon trong bụng em sao?” Đọc nhấn rõ từng chữ một, tốc độ cực kỳ chậm trễ.

ánh mắt sau kính buổi tối đi một chút, lóe lên rồi bặt tăm tuy nhiên Lâm Lam vẫn bắt được.

“Chỉ phải là em anh hồ hết phù hợp thích hợp.” tổ ấm đại trượng phu này nói đã từng chữ một có thể là hạ quyết trọng điểm thật to.

Lâm Lam nghe xong xuôi không nói gì. Chỉ cúi đầu chú ý bọt café đã bị thành viên khuấy nổi lên, một lúc lâu new lạnh nhạt nói: “Vậy ngày mai liền ưa chuộng nó chứ?”

“Ừ, tất cả đều nghe theo em.” giọng nói của người con trai này lộ ra sự nhân nhượng.

Lâm Lam ngẩng đầu lên, khóe miệng nhếch lên, mỉm cười thật mập sở hữu gia đình bạn đàn ông ngồi đối diện: “Bạch Nham, anh vẫn hình như trước đây.” Quen biết từ ĐH mang lại hiện thời, Bạch Nham khi nào cũng như vậy, chỉ việc là lời của cô ấy thì chắc chắn đã nghe theo.

Bạch Nham ngồi đối mặt Lâm Lam thấy cô ngẫu nhiên mỉm cười cực kỳ vui vẻ thì ngẩn ra, “Em cười cợt lên vẫn đẹp chắc là trước kia.”

Lâm Lam nghe chấm dứt càng cười cợt sáng lạn hơn, “Bạch Nham, sự xinh đẹp thường thường vẫn chưa lâu nhiều năm.” giọng nói bình thản chắc là vừa rồi.

Bạch Nham dùng ngón trỏ nên đẩy mắt kính lên, dùng giọng nói run run cực khó nhận ra: “Lâm Lam, hãy có lòng tin anh.”

Lâm Lam vẫn cười: “Bạch Nham, anh sẽ sợ.” Quen biết 6-7 năm, Lâm Lam có vẻ từ mỗi một cử chỉ, mỗi một vẻ mặt của Bạch Nham mà lại đoán ra được ý nghĩ trong nội tâm của anh ấy, thậm chí các việc thường xuyên làm này của anh là bởi lẽ vì cô!

“Bạch Nham, lúc khẩn trương sợ hãi hãy dùng ngón trỏ đẩy mắt kính lên một loại là hình như chú ý cao cũng như xa hơn, vẫn không khẩn trương sợ hãi nữa!” Lâm Lam đã nhớ khi đó tổ ấm nói lung tung sở hữu Bạch Nham. Nhìn cao và xa hơn thật sự có lẽ chưa khẩn trương sợ hãi nữa chưa, Lâm Lam cười cợt khổ ở trong lòng, trái lại chỉ có là tổ ấm đứng ở vị trí cao vẫn sợ hơn thành viên, ngày nào ấy bất cẩn bị thương tích khắp gia đình bạn.

“Lâm Lam, anh chưa bao gồm. Hãy tin anh, anh đang làm cho em hạnh phúc!” Bạch Nham cụ chặt tay của Lâm Lam kích hễ nói.

Lâm Lam quan sát tay bản thân bị Bạch Nham cố kỉnh chặt cũng không gồm ý định hy vọng rút tay ra, nhưng là chưa nhanh chưa lờ đờ nói: “Vậy thì chứng minh cho em xem đi.”

Lúc về đến nhà trời đã gần về tối, thuở đầu xuống xe Bạch Nham nói sở hữu Lâm Lam hi vọng ngày mai cô vẫn chuyển hẳn qua, anh băn khoăn lo lắng cô sống một nhà bạn. Nhưng mà Lâm Lam chỉ ngồi trong xe nhìn thế chiều màu hồng lóe lên ở bên xa xa, vẻ đẹp mờ nhạt chắc là trung tâm tình lúc này của cô ý, cô im lặng đồng ý một loại, nghĩ tới ráng do đứng vững sống ở nơi đấy chú ý vật nhớ người trong gia đình, chẳng bởi ra khỏi đó sớm một ít, đa dạng cũng là giải thoát.

Vừa vào cửa ngõ Lâm Lam ném túi xách lên ghế sô pha, vừa đi vừa túa ăn mặc quần áo, tiện tay ném xuống đất rồi đi tới phòng tắm. Xây dựng, toá tóc ra, tóc tùy ý rớt xuống vai. Vòi sen bắn ra nước lạnh có lẽ cây kim đưa vào bên trên người Lâm Lam, nước và da cực kỳ niềm nở, trong nháy mắt đấy toàn thân Lâm Lam cứng đờ, cảm xúc bạn thích nghẹt thở có lẽ là độc thân lạnh lẽo khiến con người ta nghẹt thở cố gắng.

Nước đã không chấm dứt phun ra có thể sự cô quạnh lạnh lẽo chưa giới hạn lan tràn ra khắp phòng. Lâm Lam đứng bị tiêu diệt lặng, mặc mang đến sợi tóc dính vào cổ. Nỗ lực chai sữa tắm thật chặt trong tay, sữa tắm hương hoa hồng là mùi anh đó thích nhất, sau khi cô tắm chấm dứt anh ấy khi nào cũng nói dịu dàng bên tai cô là anh đó thích nhất mùi hoa hồng nhàn nhạt tỏa ra từ trên thành viên gia đình cô hiện nay.

Lâm Lam dữ hăng bóp chai sữa tắm, hóa học lỏng màu hồng dính đầy tay của cô ấy, theo khe hở giữa ngón tay một giọt lại một giọt rơi xuống sàn nhà vệ sinh. Anh đấy trù trừ thật ra cô không thích mùi hoa hồng, mùi này khiến cô cảm giác cực kỳ nồng cũng như nghẹt thở.

>> xem thêm thể loại Truyện đam mỹ sủng

Khóa nước lại, Lâm Lam không để ý cơ thể còn ẩm ướt nhẹp, khoác khăn tắm lên tổ ấm liền sải Bước dài đi ra kế bên. “Thình thình ——” cơ thể Lâm Lam té nhào trên sàn nhà, một tiếng cạnh tranh truyền cho từ sàn nhà, vang vọng lại trong căn phòng vắng vẻ. Cô không cựa quậy nằm bên trên sàn nhà, một lúc chậm mới lộ ra một nụ cười khổ. Đúng rồi, sao cô lại quên chứ, sẽ never duy nhất gia đình bạn lo ngại từ phòng khách chạy lại nữa, đang không bao giờ bom tấn dép vội vàng vang lên vì chưng cô nữa, vẫn never chỉ một người nhà thật cẩn thận ôm cô nữa, và vẻ mặt vạn bất đắc dĩ yêu quý luyến tiếc nói sở hữu cô: “Sao lơ là lại té nữa rồi! Đau không?”

Nước mắt của Lâm Lam chưa tự chủ được mà lại chảy ra, anh đó đã đi rồi, never trở về nữa. Lâm Lam hi vọng đây chỉ đơn giản là một cơn mơ về một người trong gia đình khiến con tim cô tan nát mà lại thôi.

Lau nước mắt trên mặt, từ từ đứng dậy, cẩn thận sờ bụng hơi nhô ra, Lâm Lam nhẹ nhàng thở ra một hơi, cũng may đứa bé trong bụng không sao.

Rót cho mình một ly nước ấm, ngồi trên ghế sô pha, vẻ bên của Lâm Lam lại trở lại hững hờ cũng như cũ, quan sát lướt qua hộ gia đình vắng vẻ, ngày mai cô sẽ ra khỏi đây, ra khỏi căn phòng nhỏ dại vẫn sống cùng anh ấy hai năm. Nơi này đã từng có lần dồi dào giọng nói mỉm cười của bọn họ, mỗi một góc bé dại Ngoài ra vẫn có lẽ bắt gặp bề ngoài dịu dàng của anh ấy, hòa thuận đã có lần bí quyết cô gần vì thế, gần cho mức khiến cô cho là chỉ cần anh đó mở cửa phòng nát ra thì càng ấm yên hơn. Tuy thế vẫn kém một chút Vậy nên, cứ một chút bởi vậy, hòa thuận hầu như nhốt bọn họ vào trong . . . . . . Hiên giờ, ấm yên ở ngoài phòng cười nhạo họ đã từng thề non hẹn biển.

Cảnh còn người mất, quay đầu quan sát lại đoạn đường này thì ra là mỗi một Bước của cô ấy các đi về phía chia lìa, yên ấm thì ra là từ lúc ban đầu luôn luôn cười cợt nhạo cô ngu ngốc.

quý ông nhưng mà, luôn luôn được nhiều duyên cớ để trốn tránh mệnh lệnh, tùy ý dụ dỗ cảm xúc thuần khiết của 1 mình thiếu nữ.

Lâm Lam mơ mơ màng màng Trong khi nghe được tiếng bắt đầu, cô chưa dám tin chú ý cửa chăm bẳm, con tim đập thình thịch, Lâm Lam có ảo giác thiếu chút nữa chúng ý muốn bật ra bên cạnh. Cố cơ mà, cho tới khi tiếng đóng cửa ngõ từ phía bên ngoài truyền mang đến, cửa đang không cồn chút nào. Lâm Lam tự chế nhạo nở nụ cười cợt, thì ra là chúng ta hàng xóm trở về.

Anh đấy đã từng đi rồi, đã không trở về nữa. Lâm Lam tự giễu tự nói sở hữu thành viên gia đình. Trong đầu vẫn nhớ rõ, ngày đó anh cười dịu dàng, nói với cô: “Buổi về tối chờ anh trở về rồi bên nhau có tác dụng cơm trắng buổi tối.” Ngày đó, hai tay của cô ủ ấp cổ của anh, ấm no đồng ý một cái; ngày đó, cô mỉm cười ấm no vuốt bụng hơi nhô ra của bản thân mình, cô mong nói cho anh biết anh được làm cha rồi, tuy vậy cũng chủ yếu ngày đấy, anh ấy rời đi. Lời nói kia lâu dài không thể thực hiện được.

Cô chưa cam lòng, cũng chưa tin anh ấy đã rời đi bởi vậy. Cô ngang bướng Gọi cho anh mà lại trước sau đã là giọng cô bé không đổi đó: xin lỗi, số điện thoại này vẫn tắt máy. Cô chấp nhất có lòng tin anh đó tất cả chuyện, bướng bỉnh chưa chịu bỏ mà lại sắm anh ấy, cầm cơ mà đợi tới cũng chính là mẹ của anh làm nhục và tin anh đó sẽ ra nước xung quanh.

Nếu quyết định đi, tại sao lại đi dịu dàng như nỗ lực, lại đi vân đạm phong khinh (gió nhẹ nước chảy) cũng như thế? Vẫn muốn đi sao còn cất giữ sự dịu dàng khắp phòng, khiến cô trở về cuộc sống một thành viên gia đình trước kia. Lâm Lam trước sau đang chưa hiểu tại sao anh chắc là sử dụng phương thức Bởi vậy bật dậy khỏi cô.

ban đêm hóng anh trở về rồi cùng mọi người trong nhà làm cho cơm về tối. Bao gồm nên anh cũng nói cười Vậy nên có một chúng ta thanh nữ khác không? Lâm Lam thổi nước ấm trong tay, tầm mắt dần dần mơ đại dương, cô tự nói mang mình ấy chẳng phải là nước mắt chỉ cần hơi nước làm cho tầm mắt mơ biển thôi.

buổi đêm trong giấc mơ của Lâm Lam, cô mơ thấy lúc trước, ánh mặt trời buổi chiều, anh núm tay của cô ý nói sở hữu cô: “Lâm Lam, bản thân mỗi chúng ta sống tầm thường được không?” Ngày đó trời khôn cùng blue, ngàn dặm (1 dặm = 500m) không mây, cô chú ý anh đấy ấm yên gật đầu đồng ý một cái, chỉ bầu trời nói: “Trời khôn cùng blue nha!” Anh đó nghe hoàn thành chỉ mỉm cười chưa nói gì, chú ý kỹ mắt của cô ấy một lúc lâu mới quẹt mũi của cô, nói sâu xa: “Mắt của em cũng khá xanh!”

Khi tỉnh lại, Lâm Lam bắt gặp gối ướt, cô lấy tay ác ôn hăng lau nước mắt chưa khô trên mặt, bướng bỉnh tự nói có mình: “Gối ẩm là do các giọt mồ hôi, mắt ướt nguyên nhân là vừa tỉnh ngủ.”

Hai tay ủ ấp cái gối ngồi bên trên giường, Lâm Lam dựa đầu vào bên trên cánh tay, hai mắt vô hồn quan sát về phía trước, nơi chính là địa điểm chúng ta chụp ảnh phổ biến. Họ ngồi bên trên bãi cỏ, anh ấy ấp ủ cô từ đằng sau, anh đấy mỉm cười sáng lạn, cô mỉm cười ấm no. Trong bức hình là trời siêu blue, góc nhìn của cô ý cũng khá xanh, gồm anh đấy trong cuộc sống này vốn là xanh thẳm do đó, chụp ảnh lên ánh nhìn của cô ấy cũng chính là màu xanh. Nhưng lại hiện thời ánh nhìn của cô chỉ còn lại vẻ mờ mịt. Thật ra khung trời vô cùng blue cũng chính là một sự hiếm hoi lạnh lẽo.

Bạch Nham nói giữa trưa trở lại đón cô cùng đi ăn cơm trưa, sau đó đến viên dân thiết yếu nhận giấy đăng cam kết hôn, sau đó nữa đang trở về ngôi nhà của bọn họ. Đúng gắng, vị trí đó mới là ngôi nhà của cô ý, vị trí này chỉ còn là một căn nhà vắng vẻ nhưng thôi, có duy nhất một mọi người nhớ lại, chỉ có quá khứ không tiềm ẩn.

Lâm Lam ngồi không nhúc nhích, ở trong ngôi nhà này, xung quanh tiếng “Tích tắc” của đồng đại dương ra, của cả hồ hết im lặng, của cả cô.

Lâm Lam chú ý đồng đại dương trên tường, cố dòng gối độc ác hăng đập tới. “Loảng xoảng ——” một tiếng, đồng đại dương rớt xuống sàn nhà, linh kiện của chính bản thân nó văng ra, kim chỉ giây vẫn câu chấp biến động một ít, rút cuộc dừng ở số lượng 12, hộ gia đình cuối cùng đầy đủ yên tĩnh.
>> tìm hiểu thêm thể loại Truyện đam mỹ abo

Related Post

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *