Review truyện Mở to đôi mắt xinh đẹp của em

cô đã may mắn khi nhận ra cảm xúc cùng lúc từ hai gia đình bạn Đấng mày râu và khiến cả 2 cần phi vào một trận đấu ác liệt để chinh phục phần lớn trái tim bạn gái. Một bên là anh chàng thành viên gia đình Mỹ lãng mạn ”đến tận xương tủy”, lúc nào cũng dồi dào mê lực lôi kéo nhà bạn đối mặt. Một mặt là anh chàng gia đình bạn China – một con người ta luôn âm thầm lặng lẽ chăm lo cô, vồ cập, cẩn thận, cẩn thận, đầm ấm mang đến tận đáy con tim

Trình làng truyện Mở to đôi mắt xinh tươi của em

Tác giả: Liễu Uyển Hồng
Thể loại: Ngôn tình sủng

Trích đoạn truyện Mở to đôi mắt dễ thương của em

“Tháng tứ, mùa tàn tạ, mùa thê lương”. Tuyết Nhung chưa nhớ bạn đã từng đọc câu thơ này ở chỗ nào, tuy nhiên lúc đó cô thực không hiểu do sao một mùa dồi dào sức sống, tràn đầy sắc màu tươi đẹp cũng như tháng tư lại được miêu tả bi hùng. Rồi cho đến tháng tứ đấy, tháng tứ năm 2008… bao nỗi đau thương cùng sự tuyệt vọng vẫn mãi mãi ghi sâu vào đa số kí ức tuổi trẻ của cô ý – bà bầu, người nhà cơ mà cô mến thương, kính trọng nhất trong suốt cuộc đời người đã mãi mãi ra đi vào một ngày tháng tứ.

phía bên ngoài, đa số lượng mưa phùn lâm thâm, nhẹ nhàng lướt qua cảnh vật, đã từng luồng bầu không gian mang theo hơi độ ẩm, lạnh buốt len lỏi vào đã từng ngóc ngách căn hộ, táp cả vào mẹ. Chị em cô mang trong mình trọng bệnh, vẫn nằm yếu ớt trên giường. Số đông luồng không khí cũng như những mũi kim nhọn hoắt, dửng dưng công kích chút sinh lực nhỏ dại nhoi của bà. Tuyết Nhung hối hả trải thêm mang lại bà mẹ lớp chăn trải giường. Cô vẫn khóc tự bao giờ, hầu như mẫu lệ ẩm nhòe trên mắt, khiến cô quan sát chưa rõ đa số nếp nhăn trên khuôn bên gầy yếu của bà bầu, nhưng lại cô đang thấy cực kỳ rõ đôi mắt mẹ căng tràn mến yêu. Và chỉ việc cô gái người mẹ bắt đầu có vẻ hiểu hầu hết điều chất chứa trong đôi mắt ấy.

bà mẹ chuyển đôi tay yếu ớt, nhẹ nhàng lau loại nước mắt trên khuôn bên Tuyết Nhung, “Tuyết Nhung con…”. Bà bầu yêu cầu ngừng lại để thở, rồi đứng vững nói: “Mẹ nhỏ ta bao năm qua luôn ấm áp cùng mọi người trong nhà, tuy thế sau này bà mẹ đã mãi không có gì thấy được bé nữa rồi. Con hãy cho gần mặt người mẹ, để chị em ngắm nhìn bé lần cuối xem nào…” Cô quỳ xuống gần bà mẹ, đôi tay lạnh lẽo mà lại căng tràn êm ấm của mẹ nhẹ nhàng sờ lên khuôn bên cô, bà cần đến chút hơi sức chung cuộc cẩn trọng, tỉ mỉ… đôi mắt vừa đẹp vừa chứa đựng bao nỗi đau của thiếu nữ, Ngoài ra bà ao ước có theo chúng cộng linh hồn các bạn sang quả đât vị trí kia. “Con gái, nhỏ biết là gia đình bạn duy nhất đôi mắt hết sức đẹp không…? Có tác dụng sao bà mẹ hình như đành lòng đây…? Mãi mãi không có gì cách chiêm ngưỡng nữa rồi…”. Nói mang đến đây, bà không cầm lại được nữa vày thở không ra hơi, bà ra hiệu đến Tuyết Nhung đỡ thành viên gia đình dậy, căn cứ vào gối, hóng hơi thở bình ổn trở lại, bắt đầu giữ vững nói: “Mẹ có một nguyện vọng chung cuộc là nhỏ đừng có lẽ bà mẹ, cả cuộc sống này không duy nhất người thân đàn ông để nương tựa.” con tim bà đang nhỏ dại lệ, đau khổ, ở thời khắc này Ngoài ra bao khổ đau kể cả đời sống đa số hiện lên khuôn mặt yếu ớt, nhợt nhạt của bà. Phía bên ngoài mưa mỗi lúc một nặng hạt, không khí ở trong nhà càng biến thành ẩm ướt, khó. “Con gái à, phái nữ trong mọi người tất cả chúng ta phần đa bao hàm cuộc hôn nhân chưa ấm no. Mà lại giống như trách ai đây? Bạn đàn ông chỉ cần có chút tiền, chút địa bởi vì là hy vọng ra không tính mây gió, trăng hoa. Do vậy khi bước đi ra cuộc đời, con hãy dùng đôi mắt, trái tim gia đình, cần mẫn kiếm tậu các bạn nam nhi nhưng nhỏ dường như chuyển gắm cả cuộc đời”.

Nói vừa xong xuôi hồ hết lời này, bà ban đầu ho hồ hết cơn ho dữ dội. Vừa ho, bà vừa run run chìa đôi bàn tay lau nước mắt đến Tuyết Nhung. “Con đang nhớ hồ hết lời mẹ chưa? Đề nghị luôn ghi nhớ lời bà bầu nghe không…” Tuyết Nhung chũm chặt tay chị em, chần chừ từ đâu nhưng mà cảm thấy chắc rằng mối tình của người mẹ cực kỳ âu sầu. Nghĩ tới cảnh sắp tới rời xa mẹ vô cùng kính yêu, Tuyết Nhung lại không cầm cố được lòng người nhà, cô sà vào lòng mẹ, khóc rưng rức. “Tuyết Nhung, nhỏ đừng khóc nữa, mau đi lấy chiếc vĩ chũm của con lại đây, bà mẹ ý muốn nghe bé nghịch nhạc”. Tuyết Nhung kìm nước mắt, chạy về phía hộ gia đình gồm dòng lũ violon đã ấm áp bao năm mang chị em con cô. Đôi bàn tay chẳng còn chút công sức của con người nào của mẹ nhè nhẹ sờ khắp thân cây lũ thanh tao, bóng loáng. “Con yêu, con bốn tuổi đã ban đầu đùa bọn rồi, mang lại bây chừ nhỏ đã 23, đều ngày tháng của người mẹ trôi qua gắn liền với đầy đủ điệu nhạc của con… lúc này nhỏ hãy kéo bạn dạng nhạc bước đầu tiên nhưng bé đùa, để bà bầu sống lại gần như năm tháng đã qua của hai người mẹ nhỏ mình”. Tuyết Nhung xúc rượu cồn, ôm ấp chặt mẹ, không chấm dứt khóc. Chị em nhẹ nhàng đẩy cô ra: “Ra chơi bầy đi bé, chị em ước ao nghe rồi, bé hãy đứng ở vị trí nhưng hằng ngày nhỏ đã đứng luyện bọn nhé”. Tuyết Nhung cố kỉnh cái violon, gối lên cổ, nhìn về phía mẹ vẫn nằm đó chưa xa, bà mẹ mỉm cười gật đầu đồng ý, Tuyết Nhung hiểu ý bà bầu bảo cô hãy nghịch lũ đi. Bạn dạng nhạc “Ngôi sao nhỏ tuổi che lánh” là điệu nhạc bước đầu nhưng mà Tuyết Nhung đùa violon. Từ ngày lớn lên, bao năm qua cô không đùa lại bản nhạc này. Bây giờ thả hồn theo hồ hết nốt nhạc trầm bổng, cô cũng như đã trôi về ngày thơ nhỏ xíu, ảnh bà bầu khom xuống, ôm ấp dòng mặt nhỏ xinh của cô: “Tuyết Nhung bé đừng sợ đau, nếu con biết nghịch bản nhạc này, con vẫn là một ngôi sao nhỏ tuổi, ngôi sao trong bầu trời lòng mẹ”.

>> đọc thêm top Truyện đam mỹ sủng

các giọt nước mắt của Tuyết Nhung lã chã rơi trên bọn, cô thầm nghĩ: chị em ơi, mai này mẹ có ra sao thì con mãi là ngôi sao nhỏ xíu của mẹ! Tất cả kiếp sau, con đang mong là bé của người mẹ.

Tuyết Nhung đau buồn trong lòng quan trọng chơi tiếp được nữa. Bà bầu cô nhìn giờ đây dường như đã muôn phần mệt mỏi, như thể bà ao ước ngủ một giấc. Nghe thấy Tuyết Nhung chấm dứt chơi đàn, bà miễn cưỡng nhấc gia đình bạn, vắt làm cho cử chỉ đưa đi chuyển lại. Tuyết Nhung hiểu ý mẹ ước ao bảo thành viên đứng vững chơi nhạc. Nước mắt cô chưa dứt tuôn rơi khi cô kéo bạn dạng nhạc “Bản concerto dành đến lũ violon” ở trong nhà soạn nhạc Traicốp-xki. Hiện giờ, con tim cô cũng như mong vỡ tung ra. Đây là điệu nhạc chung cục nhưng mẹ cô cộng cô luyện tập, chuẩn bị sẵn sàng đến cô đi du học. Bà mẹ đã hỗ trợ cô tìm đặt gần 20 đĩa CD, bảo cô hãy dùng trái tim để cảm giác nhiều phong cách biểu diễn biệt lập của khá nhiều nghệ sĩ. Sau khi ghi âm bản nhạc này và đem dự thi trường Học viện âm nhạc Mĩ, tinh thần và cơ thể của mẹ ban đầu đi xuống, tình trạng bệnh sẽ quật bửa chị em, bà bầu Trong khi cũng cảm nhận thấy sứ mệnh của mình chuẩn bị hết phải bà cũng buông xuôi, phó mặc căn số.

hiện giờ khi sẽ đứng trước mẹ chơi lại bản nhạc ấy, Tuyết Nhung đã kéo các giai điệu đó bởi kể cả cảm tình từ con tim thành viên gia đình.

“Mẹ, bà mẹ thấy lần này con kéo phiên bản này cầm nào ạ?”

“Con ngoan, chị em thấy cực kỳ hay. Xem ra bé đang tậu thấy tâm hồn đồng điệu cùng âm nhạc rồi đó”.

“Mẹ ơi, nhỏ chẳng mong muốn tậu thấy tâm hồn âm nhạc hay con tim của bất kỳ thứ gì khác, mẹ chính là tâm hồn của con rồi. Bé tin rằng trong đời sống này con sẽ mãi chưa sắm thấy một con tim nào có lẽ tình người mẹ thương con”.

“Con ngốc ạ, con tim của chị em cần bé yêu cầu sắm ư, nó đã mãi kề bên nhỏ, bảo vệ, phủ bọc con…” chị em hốt nhiên nghiên quay cổng output, chú ý ngắm Tuyết Nhung lần cuối, loại nước mắt ấm áp tuôn rơi. Đàn bà. Từ ngày ngày nay, hai bà bầu bé ta mỗi bạn một thế giới.


Theo đúng bố trí của chị em lúc còn sống, Tuyết Nhung cuối cùng cũng đã bước vào Mĩ, chỗ đất số đông xa lạ có cô, cũng như vào học tại một trường công lập bom tấn ở miền Tây.

Khi khoác balo trên vai, rảo Bước trong sân trường ĐH Mi-chi-gân giữa trời thu, cô gái 23 tuổi Đinh Tuyết Nhung bắt đầu cảm giác mọi người không hề nằm mê. Cố kỉnh là, cô đang chắc chắn bước vào loài người đa văn hóa nhưng phim hình ảnh cũng như tiểu thuyết chưa ngớt lời mệnh danh, bước tới một cuộc đời bắt đầu nhưng các lần nghĩ đến lại khiến cô phấn khích và tò mò.

Tuyết Nhung ngẩng đầu chú ý lên bầu trời cao rộng. Tháng 9, miền trung tây nước Mĩ, mặt trời cao ráo và gay gắt, ngược lại phần đa áng mây lại xinh đẹp dịu dàng. Giữa bầu trời xanh biếc mênh mang, hầu hết cơn gió thu nhẹ nhàng thổi, xua mây trắng chạy theo bên trời; chũm mà thoáng một loại lại đã nhìn thấy bên trời thỏa thích đuổi theo rất nhiều áng mây bồng bềnh trôi theo gió. Chiêm ngưỡng và ngắm nhìn cảnh thốt nhiên thanh khiết cũng như trung thực, tâm hồn buồn phiền xưa nay nay của Tuyết Nhung bỗng nhiên bắt gặp yên ủi phần nào.

Thực ra, ngoài bầu trời cao rộng và trong sáng, cảnh quan núi non sông nước của Mi-chi-gân có nhiều nét giống quê hương Tuyết Nhung. Phần nhiều ngọn núi nhấp nhô, che phủ màu xanh da trời mướt của cỏ cây nhành hoa, e ấp cũng như giấu trong thành viên gia đình nhiều bí mật thầm kín đáo. Đều con phố uốn lượn quanh co, dấu hiện giữa đều triền núi, khiến mang lại quang cảnh càng trở nên linh thiêng cũng như bí ẩn. Chỉ với sau một ngày đặt chân lên chốn đất khách quê nhà bạn này, Tuyết Nhung đã có được cảm giác vô cùng quen thuộc; thì ra chúng chẳng phải đẹp mắt như cô sẽ tưởng tượng.

tuy vậy khi đi bên trên đường phố mập dọc theo mọi tòa nhà trong trường, cô hốt nhiên thấy lòng chúng ta nặng trĩu. Cảm xúc dễ Chịu đựng và thoải mái khi chiêm ngưỡng và ngắm nhìn trời xanh, mây trắng, phần đa rặng núi blue biếc vẫn biệt tích, vắt vào chính là cảm giác bị xa lánh cũng như nỗi đơn nhất vô hạn khi thấy được đều người thân đủ màu da đeo balo rảo Bước trên mặt đường, rất nhiều mọi người cưỡi xe đạp luồn lách nơi đông đúc, gần như các bạn ngồi nói điện thoại trên đầy đủ các ghế mặt đường. Tuyết Nhung không xong xuôi khúc mắc lí vày bà mẹ ước ao cô mang đến đây là gì? Liệu cô giống như tậu được một vùng đi về đến tâm hồn người thân giữa phần nhiều khuôn bên xa lạ và lạnh lùng ở khu vực đây?

Tuyết Nhung đứng giữa té bốn con đường, tò mò quan sát gần như gia đình nhưng mà cô chuẩn bị gặp gỡ cũng như tầm thường sống. Một tổ ấm, hai nhà bạn rồi cả một nhóm hầu hết chàng trai Mĩ mắt xanh tóc rubi đi qua trước bên. Các bước đi của họ thật mạnh cũng như phóng khoáng, dáng chúng ta cao cường toát lên vẻ hào hoa anh tuấn, khuôn bên đầy tự tin cũng như lạc quan. Ừm, xem ra so có con trai Trung Quốc, phần nhiều chàng trai Mĩ này trông cởi mở cũng như vui tươi hơn nhiều.

Lại có một nhóm thiếu nữ ấp ôm sách đi lướt qua Tuyết Nhung. Trong đó đặc trưng là bạn gái domain authority Black mặc một mẫu mini juýp cực kỳ thời thượng. Giữa thời tiết nóng nực của tháng chín, cô ta đã đi một đôi bốt cao mang lại tận đầu gối, khiến đôi chân hạn hẹp lâu năm càng bổ xung phần gợi cảm. Đám người vợ da trắng mắt bự gò má cao những lần đi qua trước bên cô phần đông vênh mặt ưỡn ngực, đeo tai nghe chuyên chú ăn uống hầu hết bản nhạc sẽ thịnh trị hành, chẳng thèm liếc nhìn cô lấy một cái. Mọi nữ giới ở đây phần nhiều để số đông kiểu đầu rõ ràng, mỗi người thân một vẻ. Bên cạnh đó, mỗi người thân họ mặc theo một phong cách riêng, có người trông giống dân Di-gan, người trong gia đình lại mặc kiểu tomboy, kẻ lại khoác lên thành viên gia đình những cỗ váy áo sang trọng cũng như đa số công chúa châu u. Đúng nuốm, so với thanh nữ China, nữ giới Mĩ bạo gan cũng như cá tính hơn cụm.

Tuyết Nhung bất giác chú ý lại người trong gia đình. Hẳn nhiên, nếu dựa theo chỉ tiêu của người Trung Quốc, cô có vẻ được liệt vào hàng mĩ nhân. Trước nhất, cô bao gồm khuôn bên trái xoan bản sắc, đậm nét China. Bên dưới hàng mày lá liễu dễ thương là đôi mắt phượng ngoằn ngoèo, long lanh siêu hiếm gặp thời nay, cánh mũi dọc dừa thanh tú và đôi môi hồng thắm. Thêm vào đó, dáng người nhà cao vút thon thả cũng như khí hóa học đương đại đã đạt được nhờ kéo vĩ nuốm càng khiến người thân khác đề nghị ngoái nhìn lại thật lâu các lần thấy cô Bước qua.

Tuyết Nhung trước nay chưa biết là kẻ giả chế tạo ra, và cũng cực ghét phần đa kẻ giả sinh sản. Do đó khi có một số người hỏi “tại sao lại cho nước Mĩ”, cô chính trực trả lời: “Tôi ước ao đến Mĩ để tìm chúng ta đại trượng phu chắc rằng tất cả tấm lòng”. Đương nhiên, lời nói này của Tuyết Nhung khiến nhiều người Đài Loan Trung Quốc, đặc biệt là đàn ông bực tức miệt thị cô sau lưng, cũng khiến nhiều phụ nữ Đài Loan Trung Quốc cảm giác nuốt không trôi: đời nào ở Trung Quốc không có phái mạnh có lợi hay sao? Không lẽ hầu hết con trai tốt ở Đài Loan Trung Quốc đầy đủ bị tiêu diệt sạch rồi ư? Tại sao cứ đề nghị ra nước ngoại trừ bắt đầu sắm được? Cũng như kết luận rốt cục của bọn họ phần lớn là: cô này còn hèn hạ hơn cả các kẻ hèn hạ.
>> xem thêm danh sách truyện Đam mỹ abo

Related Post

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *