Tóm lược truyện Cá Nước thân thiện

Mất đi hắn, nàng y như một con cá mất đi nước, suýt nữa thì mất đi hô hấp. Lúc đó nàng mới hiểu được, rằng cứ mãi ‘bám riết không tha’ hắn, đó là vì nàng đã mến yêu hắn từ tương đối lâu…

Giới thiệu truyện Cá nước thân mật

Tác giả: Mễ Lộ Lộ
Thể loại: truyện ngôn tình cao h, sắc

Trích đoạn truyện Cá nước thân thiết

Trời vừa hửng sáng, người con trai trẻ tuổi đang nằm ở trên chiếc giường kia đã không hề ảm đạm ngủ chút nào. Hắn mở to đôi mắt phượng đẹp mê hồn của chính bản thân mình, cúi đầu nhìn cô cô gái giờ đang say ngủ trong khuỷu tay hắn.

Hắn cẩn trọng rút lại cánh tay đang để bên dưới đầu nàng, tiếp đó hắn đắp chăn cho nàng thật kỹ càng, để tránh thức tỉnh nàng khỏi giấc ngủ say.

Mối quan hệ giữa hắn and nàng không còn làm cho bất kì ai biết.

cũng chính vì, nàng là chủ mà hắn là nô.

Sự khác hoàn toàn giữa đất and trời, khiến cho hai người bọn họ, một người giống mây, một kẻ lại như bùn lầy.

Mà, hắn chính là bùn, một kẻ hạ nhân nên lăn lộn trong bùn, lại bất chấp mọi quy củ, lên giường với chủ nhân.

Người nam nhi khẽ thở dài, xuống giường, nhặt lên từng chiếc quần chiếc áo đang rơi tán loạn trên mặt đất.

Vừa xoay người một cái, hắn cảm nhận thấy bên trên sườn lưng đau rát. Hắn xoay người nhìn lại, thấy được mấy vết cắn.

Không cần soi gương, hắn cũng đã biết có chuyện gì xảy ra.

Người gây tội lại đang say ngủ bên trên chiếc giường mềm hệt như một chú mèo bé dại. Cứ mỗi lần hai người mây mưa, nàng luôn hết cắn lại cào hắn.

Hắn nhếch môi để lộ nét cười nơi khóe miệng. Sau khi ăn mặc chỉnh tề, hắn lại lưu luyến đi về bên chiếc giường.

Một đôi bàn tay to lớn thon dài đẹp long lanh vuốt ve đôi má nàng. Hắn lại sợ thức tỉnh nàng, vậy nên cũng chỉ rất có thể khẽ khàng ve vuốt.

>> Coi thêm đam mỹ sủng

Xem thật kĩ khuôn mặt bé xíu xinh tươi của nàng, hắn thở dài. Tiếng thở dài này, vừa nhẹ nhàng vừa êm ả dịu dàng, cũng chính là vì sợ thức tỉnh vị mĩ nhân đang say ngủ trên giường kia.

Hắn lặng lẽ khắc dấu môi thơm lên cái trán trắng nõn như ngọc của nàng. Cũng chỉ vào những lúc nàng không có niềm tin, hắn mới dám làm các động tác không phù hợp với quy củ như thế.

thật kỹ đem các sợi tóc tán loạn phía trên mặt nàng chuốt về phía sau, rồi lại giúp nàng rửa thật sạch các dấu vết đêm qua để lại, liên tục dắt chăn cho nàng, làm giỏi hết toàn bộ hắn mới vắng lặng rời đi phòng nàng.

Cửa phòng đóng lại, trời vẫn còn xám đen, bình minh vẫn đang núp mình trong tâm các đám mây.

Nhân lúc lầu gác không tồn tại người hầu nào đi lại, hắn đi trên hành lang gấp khúc cực kì thong dong.

“Chúc buổi sáng tốt lành, tổng quản.” Có vài tên nô bộc dậy sớm, vừa thấy hắn đã khom lưng cúi chào.

Hắn luôn luôn đáp lại bằng một thú vui nhạt, ưỡn ngực lên tiếp tục đi về phía đằng trước.

Đúng thế, hắn là 1 gã tổng quản, nhưng lại là vị tổng quản của một mái ấm gia đình khét tiếng nhất thành Phượng Thiên – bọn họ Thượng Quan.

Năm ấy, Thượng Quan Tiểu Du mới 10 tuổi, vừa mới đến Tế Châu thao tác cùng đại tỷ và phụ vương, đã chạm mặt được một cảnh này.

Hắn bị nàng mua…

Cả đời.

Hắn còn nhớ như in một câu mà Thượng Quan Tiểu Du đã từng nói với hắn.

“Đời này, ngươi là kẻ của ta.” Khi ấy, Thượng Quan Tiểu Du vẫn còn giữ nét trẻ con đẹp đẽ trên khuôn mặt, lại công bố với giọng điệu kiên quyết vô cùng.

Biểu tình, giọng điệu, và cả góc nhìn nàng khi đó, đến tận hiện thời vẫn mãi khắc sâu trong thâm tâm của hắn.

vì thế, hắn cũng không băn khoăn nhiều thêm nữa, quyết định cùng nàng đi vào thành Phượng Thiên.

trong mắt hắn, nàng là người sở hữu. Hơn nữa, còn là một vị người chủ rất chi là kiêu căng, tùy hứng, coi trời bằng vung!

Nhớ tới những Ảnh khi hắn and nàng mây mưa, lòng hắn lại dâng lên một niềm cảm xúc phức hợp khó tả.
Chúc bạn đọc truyện ‘Cá nước thân mật’ vui vẻ!

Related Post

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *