Tóm tắt truyện cô nàng dễ thương Của Tổng người có quyền lực cao chung thủy

Anh – một tổng chủ tịch giỏi giang có tài quyết đoán trên thương trường. Một gia đình mà hàng vạn cô bé muốn dành được. Thay nhưng mang lại bây giờ đang còn “Cô trơ thổ địa bóng” vì vậy con người đồn rằng anh là gay. Cô – một thành viên gia đình luôn “An phận thủ thường” chỉ vày một lần lỡ miệng đắc tội quái nhân cơ mà nên ôm ấp hận thiên cổ sao?

Trình làng truyện cô bé dễ thương của tổng người đứng đầu chung tình

Tác giả: Hoàng đậy Vũ Nguyệt
Thể loại: truyện ngôn tình tổng tài

Trích đoạn truyện cô nàng đáng yêu của tổng người có quyền lực cao chung tình

“Tổng người có quyền lực cao Dương, đây là báo cáo chuyển động buôn bán kinh doanh mới nhất của tháng này.”

Thư cam kết Trần cung kính chuyển bản báo cáo lên cho 1 thành viên đại trượng phu đã ngồi công tác hết sức chú tâm.

“Để đó đi, anh có thể ra xung quanh.” Một giọng nói lạnh lẽo vang lên giữa căn nhà bạt ngàn.

Thư cam kết Trần cảm giác tim gia đình bạn như kết thúc đập và thầm lạy tạ trời đất khi nghe thấy câu trả lời này.

gia đình vừa new công bố chính là tổng người đứng đầu trong truyền thuyết của người sử dụng. Một thành viên gia đình nhưng 99% các cuộc công việc làm ăn đã cho lợi nhuận to tướng còn 1% còn sót lại là do mấy công ty đó chưa có khả năng đáp ứng phải của anh mà tự động rút lui.

nhưng lại song song với đó là một người trong gia đình nam nhi lạnh lùng còn hơn băng vạn năm, độc đoán bá đạo chưa ai bởi, đến cả những lão cáo già sống mấy chục năm trên thương trường khi gần cạnh mặt anh cũng cần phải nể bên bố phần.

Sau khi thư cam kết ra bên cạnh, Dương Văn Nhân từ từ ngẩng đầu lên. Một gương mặt yêu nghiệt chỉ ra dưới ánh đèn. Mang khuân mặt này do dự anh đã trộm cắp bao lăm trái tim chị em cầm cố nhưng lại cho giờ lân cận anh đang chưa duy nhất ai bầu mọi người. Vậy nên con người đồn rằng anh bị “gay”.

Sao cũng đã được, anh bỏ quên. Mối tình trong anh đã bị tiêu diệt cùng với người thân kia từ bốn năm trước. Để quên gia đình ấy anh đã làm việc cực lực ngày đêm nhờ ráng nhưng mà đã có được các thành tích cũng như ngày hôm nay.

Dương Văn Nhân buông tài liệu xuống, anh đứng dậy mang đến bên cửa kính trong suốt nhìn xuống mẫu xe cộ đã ồn ã náo nhiệt kéo dài mang đến vô tận.

tách bóc.

Một điếu thuốc được đốt lên, từng vòng khói lan tỏa khắp ngôi nhà cản trở đi bộ mặt phiền muộn của anh ý.

“Lục Ngạn.”

Chỉ nhớ đến cái thương hiệu này thôi cơ mà tim anh sẽ quặn đau chẳng thể nào Chịu được. Một nỗi đau như cào xé cả con tim trong trời tối tĩnh mịch. Chưa đề xuất nghĩ cũng biết anh lại duy nhất đêm mất ngủ. Tình trạng bệnh này khởi đầu từ tứ năm trước và chưa gồm thuốc nào có vẻ chữa khỏi. Chắc hẳn rằng anh chỉ với đợi thần chết mang đến rước người đi thì new thoát khỏi nỗi khổ đau này. Nghĩ mang đến đây, Dương Văn Nhân tự cười cợt giễu chính mình.

mặt đường con đường chính là tổng chủ tịch khả năng cầm cơ mà nên cần dùng mang đến phương pháp này để chấm dứt cuộc sống thành viên gia đình thật là nực cười biết bao.

Anh dụi tắt điều thuốc rồi chũm tài liệu lên xem, chuẩn bị sẵn sàng cho cuộc họp thiết yếu ngày mai ở đô thị biển Chí Minh. Đêm vẫn còn nhiều năm sở hữu đầy đủ mọi người cô đơn.

Chúc quý bạn đọc gồm có chốc lát đọc truyện vui vẻ

Related Post

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *