Tóm tắt truyện Độc Dược Mê Dục

đã ở loài người tân tiến thì cô vô tình bị chuyển đến một thế giới bên trong một cuốn tiểu thuyết, nơi nhưng cô hóa thành nhân vật bao gồm thành viên gặp gỡ người thích, hoa chạm chán hoa nở .

Trình làng truyện Độc dược mê dục

Tác giả: Mặc Hàn Nghiễn

Thể loại: Truyện h

Trích đoạn truyện Độc dược mê dục

có một số bài toán cho đến lúc người trong gia đình hiểu ra thì đã mất kịp nữa.

đến cực độ là tại sao phần lớn Việc lại có lẽ tiến triển theo hướng này? Bạn dạng thân Việt Tiền Long Mã cũng do dự. Cậu cảm nhận người thân linh hồn đang thoát khỏi cơ thể, trôi lơ lửng chính giữa không trung, ánh mắt xuống cơ thể người nhà, thì Việt Tiền Long Mã đã nhìn thấy phiên bản thân sẽ núp ở hành lang bỏ hoang u ám cơ mà theo dõi, tựa biển cũng như dã thú.

Lộc cộc lộc cộc, tiếng bước chân từ xa đến gần, đã từng Cách đã từng Cách, con tim cũng như đang khiêu vũ, mỗi một bước đi, tim của cậu lại một lần đập mạnh dạn.

Lấy điện thoại di động cầm tay từ trong túi quần ra, ánh nắng trắng bệch chiếu lên cùng bề mặt cậu, ngày mồng bảy tháng mười, thứ năm, mười một giờ bốn mươi phút.

Một năm trước ba của cô ý đã ở nước ngoại trừ được điều mang đến Cửu Châu, em trai cô ở lại Kanagawa để đi học, trong căn hộ cao cấp Tokyo chỉ với cô và chị em bạn.

Mỗi thứ tư hàng tuần cô đi có tác dụng ở liên tưởng tiện lợi đã lại ngày càng cầm lại hơn về mặt thời gian, bình thường đã tan ca lúc mười giờ nhưng lại giờ lại giữ vững đến mười một giờ.

Mười một giờ là quá muộn rồi, từ ảnh hưởng tiện lợi về mang lại nhà cô nên đi một lượt xe buýt, qua hơn hai mươi phút thì xe buýt dừng lại, từ trạm dừng xe buýt mang lại căn nhà cô chỉ cần mười lăm phút. Mười một giờ tư mươi, cô đang đi qua một vùng đất khu hoạch bởi lẽ chuyện ảnh hưởng mang lại kinh phí cơ mà chỗ ấy tình cờ bị bỏ hoang khi vẫn xây dựng dở dang, ở địa điểm này thỉnh thoảng vẫn lảng vảng một vài kẻ lang thang, dẫu vậy từ bây giờ ngoài cậu ra thì nhìn đi chú ý lại cũng không thấy ai khác.

dưới thứ tia nắng lờ mờ của đèn mặt đường, các con vật hoang núp ở trong bóng về tối ngẩng đầu lên, bên trong cổ họng của thiếu niên hầu kết khẽ vận động, cậu có lẽ một lữ nhân đang đi đường trong sa mạc, tất cả những gì cậu bao gồm giờ đây chính là chờ đợi cộng khát vọng.

Khi bóng dáng mảnh khảnh lấn sân vào ánh đèn sáng kia cậu liền đưa tay ra, một tay bịt mũi miệng của cô ý để cô cấp thiết la lên, tay sót lại bao trọn lấy thân thể của cô, đem cô từ trong tia nắng kéo vào bóng tối vũng bùn.

Lục Xuyên Hổ Phách chưa biết nghĩ đến gia đình bạn đã gặp mặt đề nghị chuyện Bởi vậy.

Suốt cả một tháng nay cô đang luôn cảm nhận có người theo dõi nhà bạn, có vẻ sau dính ở sau lưng người thay, làm nắm nào cũng chưa tháo ra được. Cơ mà cả tuần nay thì xúc cảm bị theo dõi có vẻ như đã biến mất, cô còn nghĩ là bản thân người nhà sẽ quá đa nghi, liền buông lỏng cẩn thận.

Dù vùng đất này chỉ là một vùng căn hộ cao cấp bị bỏ phí, mà lại tầm thường cũng có người băng qua lại, cũng có thể có bảo an thận trọng, các ngày cô số đông băng qua đây tuy vậy chưa từng biết đến, ở vị trí này lại chứa được nhiều nguy hiểm vì thế.

Cô liều mạng giãy dụa, cụ để có lẽ xây đắp một âm thanh nào ấy khiến cho người khác lưu ý tới, tuy ngay hiện tại vẫn là mười hai giờ đêm, đã hết ai ra không tính vào giờ nfay nữa nhưng lại cô sẽ mong sẽ gồm ai đó tới cứu người.

Hai tay cô cần đến sức mong mỏi vứt dòng tay vẫn bịt miệng cũng như mũi cô xuống, tuy thế là sức lựuc kẻ phía sau quá to, mà thậm chí lúc cô giãy dụa cô còn có thể cảm nhận ra cơ bắp đang được che giấu dưới lớp ăn mặc quần áo của người này.

cần yếu làm gì được, không gian cô hít vào lại càng ngày càng ít, tầm mắt dần trở nên mơ hồ, rất nhiều cảnh quan trước bên Ngoài ra càng ngày càng xa.

bây giờ tổ ấm kia new chịu dừng lại, tuy rằng cơ thể cô vẫn bị ủ ấp chặt lấy nhưng lại bàn tya đậy mũi cô sẽ mở ra một ít khe hở, cô vội hít vào từng ngụm từng ngụm bầu không gian, trong óc hỗn độn cũng dần dần phân biệt hơn.

Cô chần chờ người đã bị kéo tới ở đâu, thanh âm tựa hồ những ở một vị trí xa xôi nào đấy, mặc dầu bây chừ cô tất cả kêu to cũng không ai có lẽ nghe được.

>> tham khảo thêm phân mục Truyện ngôn tình sủng

thân thể dính giáp vào nhau, cô xúc cảm như tim nhà bạn sẽ đập bùm bùm, hô hấp nóng cháy đi qua cổ cô, hiện tại cũng chỉ giống như hi vọng tên này là kẻ giật, chỉ vị cướp tiền thôi.

rút cục tên giật ấn khỏe khoắn cô lên tường, bức tường lạnh cũng như băng khiến cô không khỏi rùng người một mẫu, ánh nhìn dần thích ứng có bóng về tối, lần theo bàn tay sẽ đậy miệng nhà bạn, cô thấy rõ bộ dạng của tên chiếm này.

những thiết kế ăn mặc quần áo thể thao quen cùng, màu trắng Berets, tựa hồ như mắt mèo sáng lên trong đêm hôm…

“ Long… Long Mã sao?” Lục Xuyên Hổ Phách mở bự hai mắt nhìn, tên chiếm này đó chính là tân sinh viên năm nhất trường Cao Đẳng, sở hữu cô cũng coi như là bầy em trong trường, là tân binh đội tuyển teniss trong mấy năm gần đây, mà thậm chí còn là tiệm quân trong một vài trận chiến thể thao quốc tế, Việt Tiền Long Mã.

“Là chúng tôi, Lục Xuyên tiền bối.” tiếng nói thiếu niên thời kỳ đổi giọng có chút khàn khàn, hắn hơi nới lỏng bàn tay đang đậy miệng cô.

“ Long Mã, cậu sẽ muốn làm vật gì vậy? Nếu là nghịch thì chẳng phải là hơi quá đáng rồi sao?” Hổ Phách mở tay của Việt Tiền Long Mã ra: “Lần sau xin đừng nghịch bởi vậy, tôi còn đề nghị về nhà, tránh ra đi.” mặc dù tính phương pháp của Hổ Phách rất chất lượng thì bị dọa do đó, mặc dầu là đàn em quen biết, cô cũng thiết yếu chưa nổi giận.

Cô đẩy Việt Tiền Long Mã ra phía trước, quay đầu bước chân, tuy vậy không đi được mấy Cách liền bị hắn kéo tay lại, lần nữa bị kéo mang lại bên tường.

“Đến hiện nay rồi mà chị vẫn chỉ ra rằng đây là trò chơi quá trớn sao?” Việt Tiền Long Mã dựa vào cạnh bên tai cô, Hổ Phách liền xoay đầu mong muốn tránh khỏi hắn.

Trong khi Việt Tiền Long Mã bị hàng cồn này của cô chọc giận, xác định dán cạnh bên mặt Hổ Phách: “Đây chẳng phải là nghịch đâu, tiền bối à.”

Việt Tiền Long Mã vươn lưỡi, liếm liếm gò má trắng nõn của cô, cảm giác thật đáng tiếc bởi nếu là buổi ngày thì hắn hình như quan sát đến gò má này bởi lẽ vì hắn mà nhiễm lên Color tươi đẹp cần làm gi rồi.

“Tôi thật sự…muốn tiền bối. Hàng ngày bên tôi phần lớn quan tâm đến tới, cả trong mơ cũng gần như liên tưởng mang lại, lần lượt giữ lấy tiền bối. Nghĩ mang lại phát đau rồi.”

Hạ thân hắn đặt vào giữa hai chân Hổ Phách nhẹ nhàng chà xát, xoi mòm cho khu tam giác của cô ấy như ấm cháy lên rồi.

“ Đừng… Đừng chơi Long Mã. Cậu phân vân bản thân các bạn sẽ làm đồ vật gi sao? Đây là phạm tội. Ngoài ra cậu cũng biết, bên tôi là bạn nữ của của Long Nhã nhưng mà.” không sai, Lục Xuyên Hổ Phách còn đang là nữ giới của Việt Tiền Long Nhã.

“ Tên hỗn đản ấy đã đi được Nhật bản tứ tháng rồi, tiền bối à, tiền bối cảm giác anh ta còn có thể trở về sao. So có tiền bối thì chúng tôi hiểu anh ta hơn, dù sao…nói gì thì bên tôi cũng chính là em trai của anh ý ta mà lại.”

Theo các giọng nói nho nhỏ, Việt Tiền Long Mã càng ngày càng liếm láp đi xuống, áo thể thao Berets rơi xuống đất, khuôn bên thiếu niên sẽ mau chóng vùi sâu vào ngực Hổ Phách.

“ Đừng Bởi vậy…Long Mã…”

Trong giọng nói của Hổ Phách pha lẫn chút nức nở, cô chần chừ làm cho cầm nào để chống cự, nói Việt Tiền Long Nhã đã quay về, cho bao gồm cô còn chưa tin, anh chưa nói một tiếng liền rời đi, trong bốn tháng không hotline điện cũng không gồm bưu phẩm, nếu không có bây giờ thì kiên cố cô vẫn xem nhẹ rằng chúng ta có người nhà trai, cô bây giờ chỉ dường như chũm cực kỳ để đẩy Việt Tiền Long Mã vẫn càng ngày càng liếm đi xuống kia rời khỏi nhà bạn người nhà.

“Dừng tay… Đừng vì vậy…”

Hổ Phách giãy dụa, tay Việt Tiền Long Mã lần theo vạt áo chui vào trong cơ thể cô, cảm thấy da thịt mềm mại, sau ấy chuyển tay lên bên trên, lại bị đồ lót đàn bà ở đôi gò bồng đảo chặn lại.

“Nếu việc này bị bắt gặp ra ko kể, Long Mã đã cần thiết bắt đầu làm thi đấu cụm Cuộc Thi chơi tennis ở trường nữa, Long Mã thích tennis bởi vậy, chắc chắn chưa hy vọng như cố kỉnh đúng không, nên hãy dừng tay đi Long Mã, tôi vẫn coi như bây giờ chưa tồn tại gì xảy ra, xác xắn đang chưa nói bài toán này sở hữu gia đình khác.”

Bàn tay vỗ về vui chơi có bộ ngực của cô ý chợt hoàn thành lại, quăng quật rời khỏi vạt áo, Hổ Phách thấy cố liền tất cả chút vui mừng, phảng phất thấy được hi vọng.

“Tiền bối nói chưa sai, nếu chuyện này bị biết, tuy rằng bởi vẫn còn là do thành niên không sẽ phải ngồi tù, cùng lắm sẽ bị đâm vào cái nôi tôn tạo, nhưng mà nếu bị đồn ra bên cạnh thì từ nay về sau bên tôi vẫn không đủ gia nhập nhiều ải thi đấu thiết yếu quy nữa, hơn thế còn bị đầy đủ người bao phủ chú ý vào bởi góc nhìn kỳ thị, chắc hẳn rằng còn có thể bị bố tôi đuổi ra khỏi nhà, cấp thiết đứng vững đọc sách, chẳng thể chơi tennis, bên tôi Dường như cũng từng chắc là tự tưởng tượng ra bi kịch của bản thân mình thảm khốc mang đến đâu.”

“Cho phải nhân lúc chứ chưa muộn cậu mau dừng tay đi!” Hổ Phách sau cuối bật khóc.

“Nói do vậy thì vận mệnh về sau của tớ, mọi nằm trong tay tiền bối rồi. Cơ mà là bên tôi, cần yếu buông tiền bối ra.” Việt Tiền Long Mã khẽ vuốt khuôn mặt Hổ Phách, chóp mũi va vào chóp mũi, hô hấp phả quyện vào nhau: “Vậy thì tiền bối hãy chọn lựa đi, chọn bự tiếng kêu cứu vãn, làm cho tất cả những người khác biết tất cả chúng ta làm một số loại sự tình này, đưa bên tôi đến trung tâm quản giáo, kể cả lựa chọn…” Việt Tiền Long Mã dứt một ít, Hổ Phách khẽ nhíu mày chú ý thiếu niên vừa quen cùng vừa xa lạ ở trước bên, đồng tử màu vàng đã bị bóng về tối xâm chiếm, tay cậu vuốt ve bên cô trượt xuống bên dưới, nhỏ giọng nói: “Trở thành của tôi.”
>> tham khảo thêm Truyện sắc

Related Post

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *